User Tools

Site Tools


start

Em nên im lặng biến mất khỏi cuộc đời anh và cả của chính em. Em sẽ trả anh về với thực tại, chỉ làm vậy người em yêu mới được bình yên.

Tôi là tác giả của bài viết Đang hạnh phúc, tôi bỗng chốc trở thành người thứ ba. Cám ơn mọi người đã cho tôi nhiều lời khuyên chân thành, mặc dù có rất nhiều ý kiến trái chiều nhau.

Sau khi những tâm sự của tôi được đăng lên thì anh ấy đã tìm được địa chỉ mail của tôi và chủ động liên lạc với tôi. Anh ấy nói nhớ tôi rất nhiều, bản thân tôi cũng rất nhớ anh ấy. Chúng tôi nói chuyện với nhau khá lâu, tôi cũng đưa ra nhiều ý kiến cho anh ấy lựa chọn nhưng rốt cuộc anh ấy chẳng lựa chọn điều gì.

Tôi bảo anh ấy hãy quên tôi đi và tập trung vào gia đình nhỏ của mình, 3 năm không quên được thì 5 năm 10 năm thì nhất định anh sẽ quên nhưng anh nói thà chết cũng không bao giờ bỏ mặc tôi. Rời xa tôi, quên tôi anh không làm được.

Tôi cũng đã đặt vấn đề tiếp theo giống như các bạn nói là muốn anh ấy ly hôn và tôi sẽ chăm sóc con của anh thật tốt. Anh chỉ im lặng rồi cũng nói là không làm được. Anh nói rằng anh có thể cho tôi bất cứ điều gì tôi muốn, kể cả là tiền bạc… thế nhưng tôi lại không cần thứ đó. Điều tôi cần nhất là sự là tự do và hạnh phúc thật sự.

Tôi biết anh yêu tôi nhưng để từ bỏ gia đình thì anh mãi không bao giờ làm được, từ bỏ tôi anh cũng không làm. Trái tim tôi thực sự tan nát hết, tôi đau mà chẳng thể đứng dậy nổi, nó đau giống như hai năm trước khi anh lấy vợ vậy. Tôi muốn gục ngã hoàn toàn, bản thân tôi thực sự không muốn tiếp tục tồn tại để chứng kiến những gì đang xảy ra trước mắt mình nữa.

Xin anh đừng tìm em nữa - Hình 1 Có lẽ anh chỉ biết yêu tôi mà không hiểu đến cảm giác của tôi, đau đớn chừng nào. Và có lẽ gia đình anh cũng chỉ biết chỉ trích, chửi bới tôi mà họ không nghĩ đến cảm giác mà chính họ gây ra cho tôi.

Vợ anh chỉ biết than khổ vì có người chồng không yêu mình, người phụ nữ ấy chỉ biết gọi tôi là kẻ cướp chồng của người khác mà không nghĩ đến việc chính tay cô ấy cố tình phá hạnh phúc của chúng tôi. Thế nhưng phải nói thật là cô ấy có quyền, bởi cô ấy là vợ của anh một cách danh chínhngôn thuận.

Cô ấy có quyền to tiếng, đồng thời tôi cho rằng điều cô ấy chửi tôi là đúng. Còn tôi chỉ biết nhìn họ mà cười. Những lúc vậy anh vẫn bênh vực tôi khỏi gia đình nhưng lại bất lực khi gia đình dồn ép.

Tôi nghĩ rằng nếu bản thân mình cứ tiếp tục tồn tại có lẽ tôi sẽ không bao giờ dứt ra được khỏi nỗi đau này. Có lẽ tôi nên chấm dứt và dừng lại tất cả ở đây. Tôi nên im lặng biến mất khỏi cuộc đời anh và cả của chính tôi. Tôi trả anh về với thực tại, chỉ làm vậy người tôi yêu mới được bình yên.

Anh à, khi anh đọc được bài viết này có lẽ em sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy anh cười nói nữa, không thể bên anh mỗi khi anh lạc lõng, không thể chia sẻ cùng anh những vấp ngã trong cuộc sống như trước nữa.

Hạnh phúc anh nhé. Em tin rồi tất cả cũng sẽ qua đúng không anh? Cuộc sống của anh sẽ trở lại những ngày tươi vui vì bây giờ anh đang có một thiên thần đang lớn lên từng ngày.

Hãy dành hết tình yêu anh dành cho em sang cô ấy – người bên anh đến trọn cuối cuộc đời. Cũng đừng quên em, hãy cất em vào một ngăn nhỏ của trái tim để khi nào anh nhớ có thể cười vui vẻ. Đến lúc em phải xa anh thôi, tạm biệt người em yêu. Hãy sống vì bản thân vì gia đình nhỏ anh nhé, đừng tìm em nữa.

Theo Blogtamsu

start.txt · Last modified: 2018/11/26 10:34 (external edit)